

Con chó cái nhà phú
ông đi hoang một thời
gian bỗng quay về.
Ông mừng rỡ, lại càng
mừng hơn, khi thấy
cái bụng nó có chửa.
Ít lâu sau, con chó cái
đẻ được năm con chó
con, trong đó có một
con chó đực toàn
thân đen như mực,
mũi trắng, giữa trán
có một đốm trắng,
bốn bàn chân như
mang vớ trắng, chót
đuôi cũng trắng phau.
Các bậc trưởng lão
đến chơi đều khuyên
ông nên đập chết con
chó đen đó, hoặc nuôi
nó lớn một chút rồi
đem nấu vài món cầy
tơ nhậu quách cho rồi.
Phú ông gạt phắt đi:
- Chó nào chả là chó?
Hơi đâu mà tin dị
đoan.
Thế là phú ông cứ
nuôi cả sáu mẹ con
chó đen có bộ lông kỳ
lạ đó. Bà con lối xóm
thấy nhà ông có nhiều
chó con nên đến xin,
ông đều cho, nhưng
không ai lựa con chó
đen đốm trắng.
Con chó còn lại này,
sau thời kỳ bú mẹ,
biết ăn, rất mau lớn,
trông thật đẹp mã.
Riêng cái đốm trắng
chính giữa trán, nếu
tinh ý nhìn kỹ, càng
giống hình cái... đầu
lâu. Nó là một con chó
rất hung hăng, giữ
nhà, giữ cửa rất đắc
lực. Nhưng một thời
gian sau người ta
phát hiện nó thích ăn
thịt sống, thường lén
chạy sang nhà hàng
xóm bắt gà vịt, mèo
con hoặc chạy ra
đồng hoang bắt rắn
và chuột ăn tươi nuốt
sống.
Lúc săn mồi, nó chạy
nhanh cực kỳ, miệng
hả lớn, lưỡi thè dài,
răng nhọn hoắt, bốn
chân sải vun vút trong
gió như không chạm
đất, chìa các móng
sắc bén ra tứ hướng
như thị oai, răn đe. Nó
luôn luôn giành ăn và
cắn chó mẹ cho đến
chết lần chết mòn.
Thấy vậy, nhiều
người khuyên phú
ông nên đề phòng kẻo
nó thành tinh. Phú ông
cũng cho đó là chuyện
huyền hoặc, tin theo
chỉ là mê tín dị đoan.
Ngôi nhà phú ông lợp
ngói, mái dốc rất khó
leo. Mỗi khi nhà dột,
muốn leo lên thay
một miếng ngói cũng
khó. Vậy mà một đêm
kia, phú ông nghe như
có người chống gậy đi
trên mái nhà. Ông cho
đó là kẻ trộm nên giả
bộ ho để kẻ gian nghe
thấy trong nhà có
người còn thức mà bỏ
đi. Quả nhiên, sau
tiếng ho của ông,
tiếng động trên mái
nhà nhẹ dần rồi mất
hẳn.
Đêm hôm sau, ông lại
nghe thấy những
tiếng động tương tự.
Ông ngồi dậy thắp
đèn, tiếng động lại
mất dần.
Rồi đêm thứ ba, thứ
tư... sự kiện này lại tái
diễn. Thật là một tên
trộm gan lì, lối đuổi
trộm của ông chỉ hiệu
quả qua từng đêm,
chẳng làm nó sợ. Ông
phải rình và cho tên
trộm này một trận để
từ nay về sau nó
không dám tới kiếm
chác tại nhà ông nữa.
Nghĩ vậy ông lấy cây
cung xưa nay vẫn gác
trên kèo nhà và bó
tên xuống. Đêm thứ
năm, ông lắp sẵn tên
vào cung ngồi chờ,
cửa chỉ khép hờ. Quá
nửa đêm, vừa nghe
tiếng động như bốn
đêm trước, ông vội
rón rén bước ra sân.
Hôm ấy tối trời, nhiều
sao, nhưng ánh sao
không đủ chiếu sáng
để ông nhìn rõ những
vật xung quanh. Ra
tới sân, phú ông
nhướng mắt nhìn lên
mái nhà. Ông chỉ thấy
lờ mờ một bóng
người đầu đội nón lá,
đang đi từng bước
một. Ông vô cùng kinh
ngạc tự hỏi: Người gì
mà lạ lùng vậy, đi ăn
trộm sao lại đội nón
và chống gậy?
Ông định thần nhìn kỹ.
Trong bóng tối mờ
mờ ảo ảo ông thấy
người đó không cao
lắm, chỉ cỡ một đứa
trẻ năm sáu tuổi, hai
tay ngắn và hai chân
cũng ngắn. Ông tự hỏi:
Con nhà nào mà
nghịch ngợm như ma
quỷ thế nhỉ? Bóng đen
ấy đang nghểnh đầu
nhìn về phía xa xa, có
vẻ như chờ đợi hoặc
đang trông ngóng
điều gì!
Mặc kệ! Muốn gì thì gì,
dù là kẻ trộm hay trẻ
con nghịch ngợm, ông
cũng bắn một mũi tên
về phía bóng đen,
nhưng chỉ bắn để dọa
dẫm, chứ không định
tâm bắn trúng nó. Mũi
tên vút qua mặt, bóng
đen giật mình và cũng
chỉ đánh vút một cái,
nó lao mình vào đêm
tối biến mất.
Ông quay trở vào nhà,
đặt mình nằm, nhưng
băn khoăn về những
điều vừa xảy ra, bán
tín, bán nghi suy nghĩ
vẩn vơ mãi mới ngủ
được. Sáng hôm sau,
ông vừa thức dậy
chưa kịp pha trà uống
nước đã nghe vợ ông
hỏi:
- Chiếc nón chiều qua,
tôi để ở nhà bếp, ông
có lấy làm gì không?
- Chiều tối rồi tôi làm
gì đến nón? Chắc bà
để đâu rồi quên đấy
thôi!
Vợ ông không quên.
Lúc ở ngoài đồng về,
chính tay bà móc
chiếc nón lên tay cối
xay lúa, sáng nay định
đội ra đồng, tìm
không thấy nữa.
Phú ông pha trà, rót
mời vợ. Bỗng có anh
tá điền từ ngoài vào,
tay cầm chiếc nón và
một chiếc gậy tre, nói:
- Nón của ai vứt ra
hàng rào ngoài vườn,
bên cạnh lại có cả
chiếc gậy!
Phú ông nói:
- Chắc đứa nào nó
nghịch chứ gì!
Tuy nói thế nhưng
phú ông rất băn
khoăn, khó hiểu về
điềm gở này. Hôm
sau, có ông hàng xóm
qua chơi, phú ông
thuật lại những
chuyện đã xảy ra
đêm qua, không quên
nói thêm về chiếc nón
và chiếc gậy ở hàng
rào ngoài vườn. Ông
hàng xóm không nói
gì, uống nước, ăn
trầu, hút thuốc rồi ra
về.
Ra tới cổng, ông lên
tiếng mời phú ông
sang nhà chơi, ông có
chút chuyện cần nói…
Gần trưa, phú ông
sang nhà ông hàng
xóm chơi. Sau khi mời
nước, ông hàng xóm
nói:
- Tôi phải mời ông
sang đây, vì tôi biết
câu chuyện nói với
ông sẽ bị con chó lông
đen mũi trắng nhà
ông nghe hết. Tôi để ý
thấy nó cứ quanh
quẩn để nghe trộm
những điều chúng ta
nói với nhau.
Phú ông ngạc nhiên
hỏi:
- Chó mà cũng biết
nghe trộm à?
- Đúng! Con chó này
nó là Khuyển tinh, chó
yêu ma, chứ không
phải chó thường như
bao con chó khác.
Bóng đen ông thấy
trên nóc nhà chính là
nó.
Phú ông lắc đầu nói:
- Tôi không tin! Chó
làm sao biết đội nón,
lại biết đi hai chân!
Ông hàng xóm bảo:
- Trời ơi, ông ngây
ngô quá! Là yêu ma,
nó có thể đi một chân,
hai chân, thậm chí còn
bay được nữa là
đằng khác ấy chứ.
Ông không nghe các
cụ nói gì về chó ma
hay sao?
Phú ông lắc đầu. Ông
hàng xóm lại nói tiếp:
- Các cụ bảo rằng nó là
yêu ma mang hình
chó gọi là Khuyển tinh.
Loại Khuyển tinh này
thiên biến vạn hoá, lúc
thì hữu hình, lúc thì vô
hình.
- Nó làm thế để làm
gì?
- Thế ông cho cái bóng
đen đi trên nóc nhà là
một đứa nhỏ? Con
nhà ai mà lúc đêm
hôm lại đi như thế? Vả
lại một đứa nhỏ làm
sao có thể vút mình,
khi ông buông ra phát
tên. Có mà ngã dập
xác. Còn con chó ma
này leo lên nóc nhà là
để ngóng đồng bọn
yêu ma của nó đó. Ở
cái vùng đất đai nhà
cửa bán sơn, bán địa,
âm u ám khí như cái
vùng chúng ta đang
sống này có nhiều ma
quái lắm. Hằng đêm,
âm khí vượng nên
chúng quy tụ lại.
Chúng sẽ họp tại nhà
con chó ông đang nuôi
để bàn bạc gieo tai
họa trả thù, trả hận
con người. Năm nay
lại nhằm vào năm chó.
Dân các nước Âu Mỹ
rất thương yêu quý
trọng chúng, còn ở xứ
ta thì con người bắt
chúng đem ra đập
đầu cắt cổ hoặc trấn
nước làm thịt, chế
biến thành bảy, tám,
chín món cầy tơ ăn
nhậu lu bù khắp làng
quê, phố phường. Con
chó nhà ông nó ngước
nhìn về phía xa xa là
để chờ đợi bộ tham
mưu của nó đến đó.
Ông sớm mà trừ nó đi
kẻo mang tai hoạ
đấy!
Phú ông nhíu mày suy
nghĩ rồi hỏi:
- Ở làng ta, ngoài tôi
ra, có ai nuôi một con
chó như vậy đâu?
Ông hàng xóm cười
nói:
- Tin hay không là
quyền ở ông! Nhưng
dù không tin ông cũng
nên hóa kiếp con chó
cho yên thân.
Phú ông cảm ơn ông
hàng xóm những điều
đã nói và ra về. Ông
thấy cũng có đôi điều
hợp lý nhưng trong
lòng vẫn hơi nghi
hoặc. Về đến sân nhà,
ông thấy con chó đen
chạy ra vẫy đuôi
mừng rối rít. Nhìn nó
vẫn là chó, lòng ông
tan biến mọi nghi
hoặc và vẫn để nó
sống yên trong nhà
mình.
Ông vẫn nuôi con chó
lông đen mũi trắng đó
cho đến khi nhà ông
xảy ra một chuyện lạ.
Ông có đứa con gái
đầu lòng mới 18 tuổi,
trông rất duyên dáng
và dễ thương. Trai
làng đã nhiều cậu lăm
le muốn làm rể.
Bỗng con gái ông tự
nhiên mang bệnh,
thuốc thang chữa trị
thế nào cũng không
khỏi, nhiều khi còn mê
sảng. Trong lúc tỉnh,
cô đã nói cho cha mẹ
cô biết rằng đêm đêm
cô cứ mơ thấy một
bóng đen lách qua
cửa sổ vào ép cô ân
ái. Cô chống cự không
nổi nên đành phải làm
theo ý hắn. Kể từ khi
rơi vào vòng tay hắn
cô bắt đầu phát bệnh.
Cô cho cha mẹ biết
bóng đen ấy rất kỳ lạ,
không bao giờ nói
năng câu gì. Hắn đến
ép buộc cô mây mưa
xong rồi đi ngay cô
hỏi nhưng không bao
giờ hắn trả lời. Nhiều
lần cô chống cự không
được, chỉ ú ớ kêu
không thành tiếng.
Ông bà phú hộ lo lắng,
tin chắc con gái mình
bị tà ma ám ảnh. Một
mặt phú ông cho
người đi khắp nơi tìm
thầy pháp xin bùa dán
nơi buồng con gái để
trừ tà. Một mặt phú
ông nhờ một anh lực
điền canh gác cửa
chính và cửa sổ buồng
ngủ cô con gái cưng.
Chính ông, đôi khi
đêm hôm thức giấc,
cũng đến rình xem
trong buồng ngủ con
gái có động tĩnh gì
không. Tuy nhiên, ông
muốn làm gì thì làm,
đêm đêm con gái ông
vẫn phải làm theo ý
muốn của bóng đen
ma quỷ kia nên người
cô ngày một xanh
xao.
Một đêm kia thức
giấc, phú ông tới
buồng thăm con gái
bỗng phát hiện anh
lực điền gục đầu ngay
cửa sổ, còn trong
mùng cô con gái có
người lục cục. Ông vội
đập cửa báo động thì
một bóng đen từ
trong mùng lao nhanh
ra cửa sổ, vượt qua
đầu anh lực điền biến
mất. Cái bóng đen ấy
không phải hình
người, không phải
hình vật, trông y hệt
cái bóng đen chống
gậy và đội nón đi trên
nóc nhà trước đây.
Hai bóng đen là một
và… đó là con chó.
Phú ông buồn rầu về
buồng mình. Ông hối
hận vì đã không hóa
kiếp con chó cho
xong. Bây giờ, ông
phải quyết định giết
nó để trừ giống yêu
tinh đang gieo họa
cho con gái mình.
Nhưng một mình làm
không nổi, ông phải
nhờ một anh lực điền
giúp sức.
Có lẽ con chó biết rõ ý
định của chủ, nên tuy
vẫn ở trong nhà ông,
nhưng không để ai
gần được nó. Có lúc bị
ông và anh lực điền
đuổi bắt không hiểu
nó có phép nhiệm
màu gì mà tránh
thoát một cách dễ
dàng, kể cả một lần
anh lực điền đã
choàng được vào cổ
nó sợi dây thòng lọng
bằng sắt.
Sau đó, con chó thấy
phú ông đuổi anh lực
điền đi, không cho ở
nữa. Trong nhà chỉ
còn người già và con
gái nên nó có vẻ khinh
thường và vẫn tác oai
tác quái. Một ngày nọ,
nó đang nằm giữa
nhà thì thấy một ông
già mặc quần áo
thụng màu lá khô đến
gõ cửa. Phú ông chạy
ra chấp tay bái, mời
khách vào tiếp đãi.
Con chó cảnh giác đi
loanh quanh nhưng
thấy hai người chỉ nói
chuyện mùa màng,
thời tiết nên yên tâm
nằm tự nhiên bên
cạnh không cần phải
nghe lén, theo dõi.
Bỗng…
Vút! Xoẹt… Vút! Xoẹt…
Khắp nhà ngời lên
những tia chớp sáng.
Thì ra ông khách đã
bất thần móc ra một
sợi dây ngũ sắc dấu
kín trong người, quất
trúng vào con chó.
Con chó dị hình đã bị
thần pháp trói chặt.
Nó ngơ ngác ngước
cặp mắt đỏ ngầu nhìn
lên mọi người rồi từ
từ nhắm kín lại. Bấy
giờ cũng chính là giờ
Tuất, ngày Tuất,
tháng Tuất. Trước
giây phút bị kết liễu
mạng sống, nó còn kịp
biết ông già mặc quần
áo thụng màu lá khô
là một vị pháp sư do
anh lực điền rước về.
Anh ta đã vâng lệnh
phú ông âm thầm lặn
lội lên núi thiêng rừng
cao sát tận biên giới
tìm pháp sư cao tay.
Vị pháp sư này đã
dùng phép của một
sợi dây ngũ sắc. Khi
ma quỷ vừa chạm vào
sợi dây, tức khắc bị
sợi dây thần trói chặt.
Không còn biến hình
được nữa.
Nó giống như ánh
sáng mặt trời, thuộc
dương. Ma quỷ hay
yêu tinh thuộc âm,
đều phải chết, hoặc
tan rã dưới dương
quang, không thể gây
tai họa cho con người
được nữa…
• Từ Khoá :
Đang xem :
1
Hôm nay:
1
Tổng số:
71Thống kê toàn hệ thống site :